NGÀY HIẾN MÁU TÌNH NGUYỆN (7-4)

Những giọt máu “trổ bông”

Họ có thể là thợ sửa xe, anh công nhân, cô kế toán…Nhưng họ đều có một điểm chung là mong muốn cho đi giọt máu quý giá của chính mình để làm hồi sinh những cuộc đời, “trổ bông” những yêu thương như lời bài hát của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn.

Cô Châu “khùng”
Đó là cái biệt danh bạn bè trìu mến gọi chị Nguyễn Thị Ngọc Châu (ở tổ 36, Phường Xuân Hà, Quận Thanh Khê, Tp Đà Nẵng). Mới 30 tuổi nhưng Châu đã có “thâm niên” gần 30 lần hiến máu trong 11 năm qua. Ban đầu là giấu mẹ tham gia hiến máu ở đoàn phường vì sợ bị…mắng. Châu giấu được mẹ, bạn bè cô cũng giấu giúp nhưng chính cái…tivi lại tố cáo cô khi vô tình Châu xuất hiện trên truyền hình lúc đang lăng xăng chờ hiến máu. “Mi khùng hả con? răng lại đi hiến máu?lỡ hại sức khỏe thì sao?”-Mẹ cằn nhằn. “Hiến máu đâu có hại sức khỏe. Mẹ thấy đó, con còn khỏe hơn ngày trước nữa”-Châu thuyết phục mẹ. Dù vậy, Châu vẫn không hề vắng mặt buổi nào mỗi khi cần cho máu. Rồi dì ruột cô bị bệnh máu không đông, nhiều lần nguy cấp phải cần nguồn máu khá lớn và được các tình nguyện viên như Châu cho máu. Sau dạo đó, mẹ không ngăn cản hay rầy la mỗi khi cô đi hiến máu nữa. Đã vậy, mỗi lần đi hiến về, mẹ còn chuẩn bị sẵn cho Châu một tô phở thiệt ngon và hỏi: “Có mệt lắm không con?”.

Với Châu, hơn 11 năm qua, những cuộc gọi bất thường vào giữa trưa hay lúc nửa đêm để tiếp máu cho những trường hợp nguy kịch đã trở thành bình thường. Có lần, Châu đang làm việc ở công ty (Châu làm kế toán ở một doanh nghiệp kinh doanh hàng điện máy trên đường Hùng Vương-pv) thì nhận được điện thoại từ Hội Chữ thập đỏ thành phố vì có trường hợp nguy cấp cần hiến máu. Nhìn vẻ mặt lo lắng, hớt hơ hớt hải của Châu khi xin về có việc gấp, giám đốc công ty cô hỏi: “Người nhà của em bị sao à?”. Khi biết lý do, anh này phì cười: “Em bị khùng hả em? làm chi mà lo lắng vậy. Đi từ từ thôi nghe”. Lần đó, dù bị lỡ công việc nhưng Châu rất vui vì đã góp phần cứu sống được một mạng người. Cũng có lúc Châu từ chối đi hiến máu cho một bệnh nhân ở Huế vì đang chăm sóc mẹ ở bệnh viện C Đà Nẵng. Những khi ấy, Châu áy náy suốt cả tuần. Những bệnh nhân được cô cho máu, Châu đều không biết mặt, biết tên. Chỉ biết họ đều nghèo khó và đang trong tình trạng nguy cấp đến tính mạng. Châu nhớ những khuôn mặt hốc hác, xanh xao của người nhà bệnh nhân, nhớ những giọt nước mắt tuyệt vọng và ánh lên niềm vui của họ khi cô và các bạn trong đội hiến máu tình nguyện (HMTN) đến…Những hình ảnh đó càng thôi thúc Châu tiếp tục cho đi những giọt máu quý giá. Đến bây giờ, không chỉ có Châu mà người chồng sắp cưới, cô em gái và mấy người bạn thân của cô cũng tham gia HMTN. Tình yêu thương đã không dừng lại…

“Cũng bình thường thôi mà”

Anh Trương Công Vinh (27 tuổi, tổ 18, Phường Bình Thuận, Quận Hải Châu, Tp Đà Nẵng) quệt nhanh khuôn mặt lem luốc khi đang sửa xe, cắt nghĩa với tôi khi được hỏi về nghĩa cử cao đẹp hiến máu cứu người. Tốt nghiệp ngành cơ khí chế tạo ở Trường Cao đẳng Công nghệ, anh Vinh về làm ở tiệm sửa và bán xe máy ở gần nhà. “Mình không có điều kiện để có thể giúp đỡ bằng vật chất thì giúp người hoạn nạn bằng những giọt máu của mình cũng là điều nên làm”-Anh Vinh bộc bạch. Những lần hiến máu đầu tiên của Vinh lúc còn là sinh viên Trường Cao đẳng Công nghệ. Rồi năm 2008, Hội Chữ thập đỏ Thành phố đến vận động tham gia HMTN, anh gật đầu liền. Từ đó, bất kể lúc nào được gọi, Vinh cũng sẵn sàng lên đường.
Vinh không còn nhớ mình đã hiến máu bao nhiêu lần, chỉ nhớ nhất là lần hiến máu cho một cậu bé đang trong ca mổ tim ở bệnh viện Đa Khoa Đà Nẵng. Hình ảnh người bố gầy gò, xanh xao trong bộ quần áo đã cũ sờn cứ nắm chặt lấy tay anh để cảm ơn khiến Vinh không sao quên được. Anh vui lắm khi biết cậu bé đã được cứu sống và có thể đi học trở lại. Vinh bảo: “Càng hiến máu, mình càng thấy khỏe chứ không yếu đi như nhiều người lầm tưởng”. Có lần nhận được điện thoại của Hội Chữ thập đỏ Thành phố nhưng không thể tham gia hiến máu được vì vừa hiến cách đó một tháng, Vinh liền rủ rỉ với anh trai: “Hay anh đi thay em nhé”. Lúc đầu cũng chỉ là nói đùa, anh ngờ anh Trương Công Nam-anh trai Vinh-đồng ý ngay. Và sau lần đó, Nam cũng xung phong vào đội quân hiến máu bởi “em trai mình còn biết tham gia những hoạt động có ý nghĩa như vậy, mình là anh chẳng lẽ không bằng em?”. Những giọt máu của họ giờ đây đã chảy trong huyết quản của nhiều người, “trổ bông” bởi chính tình yêu thương đồng loại.

PHƯƠNG TRÀ
(Báo Đà Nẵng)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.